Jul 26, 2018

Viết cho em một ngày có nắng

Em đã đến một sớm ban mai
và cậu bé trong anh sống lại
lòng đã thôi bão bùng sợ hãi
em ở đấy, tay nắm tay này
đường dẫu còn dài, mưa có lẽ
em bảo anh thôi những e dè
ánh sáng ấy hãy còn lấp loé
mình tin nhau, dẫu là mong manh
và con ngựa trong anh đứt phanh
phóng như điên trong đêm tối tăm
lửa lòng anh tựa trăng ngày rằm
sợ gì đâu dăm ba chuyện nhỏ
vì có em rồi, có em rồi.

Ngày trước anh trầm tư, ít nói
chắc để nói mỗi em nghe thôi
cũng chưa từng cười nhiều như vậy
dành riêng em những sáng trong này.

Anh từng mong người hiểu lòng anh
người đi qua mà lòng vẫn lạnh
anh đã nghĩ chẳng còn ai nữa
riêng anh thôi nỗi cô đơn này
rồi em đến thắp lửa quanh đây
những điều riêng viết, em đọc hết
tường tận và sâu vào khối óc
với trái tim đã khóc đôi lần
bắt đầu vang những nhịp hân hoan.

Anh đã thôi tin vào mãi mãi
chuyện xa vời, chuyện của ngày mai
chỉ riêng em sự thật duy nhất
ở-cạnh-đây ở-ngay-hiện-tại
anh sợ mình rồi lại sẽ quên
lời của hôm nay, khi chiều xuống
xin em vẫn trong tay, đừng buông
giữ hồn anh lại trong ấm áp
giữa cuộc đời mưa sa bão táp
Mặt Trời của riêng anh, dẫn lối
những con đường vạn nẻo xa xôi
vạn niềm tin vạn điều bất trắc
riêng em là sự thật duy nhất.
21/07/2018
Share:

1 comment:

  1. I came to you one early morning,
    and the boy inside me woke,
    my heart no longer storms of terror,
    you were here, our hands now spoke.
    The road ahead is long, rain may fall,
    you told me to shed my fears,
    that flickering light still comes and goes,
    we trust, though fragile it appears.

    And the wild horse in me broke its reins,
    charging mad through the night,
    my heart's fire like a full moon's glow,
    why fear small troubles' bite?
    For I have you now, I have you now.

    I used to be quiet, lost in thought,
    perhaps saving words for you alone,
    I'd never laughed so freely,
    mornings like this for you I've known.

    I once hoped someone would understand,
    people passed, but left me cold,
    I thought there was no one else but me,
    alone in a story untold.
    Then you came, lit fires all around,
    you read every word I'd hidden away,
    deep into my mind, with care,
    with a heart that has known tears,
    and slowly, joy began to sound.

    I stopped believing in forever,
    in distant things, in tomorrow's day,
    you alone are the only truth,
    right here, now, not far away.
    I'm afraid I might forget again,
    today's words when evening falls,
    please stay in my hands, don't let go,
    keep my soul warm within your walls,
    in this life of storms and rain,
    you're my personal sun, my guide,
    through countless paths, both far and wide,
    countless beliefs, countless risks,
    you alone are the only truth inside.

    ReplyDelete